Thuở ấy, kinh thành Ba La Nại tráng lệ dưới quyền cai trị của Đức Vua Phạn Đức Brahmadatu (Phạm Đức) vốn là một vị anh quân nhiều lòng từ ái, thường luôn tạo những cơ hội mang lợi lạc đến dân chúng, nên dân trong nước hết sức kính yêu Đức Vua. Tại thành Ba La Nại có một vị đại bá hộ sang giàu tột bực, vốn là một Phật Tử thuần thành, ông hết sức hoan hỷ cúng dường đến Chư Tăng và bố thí đến những kẻ bần hàn, ông cho dựng những phước xá khắp nơi trong nước. Bá hộ có một người con trai duy nhứt tên Illisa, được nuông chiều hết mực, mỗi ý muốn của cậu là một mệnh lệnh, bá hộ luôn luôn tìm cách làm đẹp lòng Illisa dù tốn kém, dù khó khăn đến đâu, do đó những thói hư tật xấu của Illisa cứ tăng dần theo thời gian.
Ngày tháng thắm thoát trôi nhanh, tuổi xuân phai dần theo thời gian, theo luật vô thường ý thức như vậy nên ông đại phú hộ càng tinh tấn tu tập, tinh tấn cúng dường đến Chư Tăng, hoan hỷ bố thí đến những kẻ khốn cùng. Khi biết mình không thể tiếp tục sống được nữa, trước phút lâm chung, ông gọi đứa con trai yêu quý vào di chúc tất cả tài sản cho con.
Ngoài ra ông đại bá hộ còn cẩn thận nhắn nhủ với con hãy cố gắng cúng dường đến Chư Đại Đức Tăng và bố thí thường xuyên để giữ vững truyền thống của gia đình. Ông nhắc nhở Illisa rằng cách giữ gìn tài sản vững bền nhất là hãy mở rộng lòng thương, hoan hỷ bố thí đến kẻ khác. Trước phút sinh ly tử biệt, Illisa gạt nước mắt hứa vâng lời cha dạy. Ông đại bá hộ nghĩ đến những phước báu mà ông đã tạo và hoan hỷ trong phước báu ấy nên hóa sinh vào Cõi Đao Lợi Thiên làm Thiên Chủ Đế Thích liền khi đó.
Một tang lễ vĩ đại cử hành trong sự thương tiếc của tất cả mọi người. Sau tang lễ, Đức Vua sắc phong Illisa chức đại bá hộ để tiếp nối theo truyền thống của cha. Lúc đầu, Illisa còn vâng lời cha trăn trối tiếp tục cúng dường đến Chư Tăng và bố thí cho những người khốn cùng nhưng đám bạn bè xấu vây quanh Illisa tìm cách lôi kéo cậu bá hộ trẻ vào đường trụy lạc. Lòng bỏn xẻn có cơ hội bộc phát, những lời nghiêm huấn của phụ thân trong giờ phút cuối cùng giờ đây đã mờ nhạt hẳn trong tâm trí, Illisa tiếp tục đắm mình trong những trận cười suồng sã thâu đêm.
Tuy được sinh hạ trong chốn giàu sang nhưng Illisa hứng chịu nhiều phế tật: chân đi với một chân thấp một chân cao, tay cong lại như vọp bẻ, mắt lé, đầu nổi u từng cục, và đó là những hình dáng bên ngoài, còn bên trong tâm hồn thì tang thương hơn: keo kiết, hẹp hòi, ích kỷ, nhỏ mọn từng ly từng tí, thật từ thể chất đến tinh thần Illisa đều dưới mức trung bình. Một hôm Illisa cảm thấy thèm rượu một cách lạ lùng, tâm bỏn xẻn nổi lên ngăn chặn nhưng sự thèm muốn càng ngày càng gia tăng, cuối cùng Illisa tìm ra một giải pháp tự cất rượu để dùng, ông tự nhủ rằng: “Nếu ta cất rượu ở nhà thì mọi người đều hay biết, họ sẽ dành uống với ta hoặc trộm uống chi bằng ta đem dụng cụ vào rừng để cất rượu là an toàn hơn cả !”
Nói về ông Đại Bá Hộ Cha của Illisa, sau khi đã mãn phần, do nhiều thiện duyên tích trữ trong kiếp hiện tại nên được thọ sinh là Thiên Chủ Đế Thích, một hôm chợt nghĩ đến người con, Ngài thấu rõ hoàn cảnh của Illisa trong hiện tại, lấy làm thương xót bèn nghĩ cách để hóa độ, Ngài liền hóa thành bá hộ Illisa giống như khuôn đúc. Illisa giả đi thẳng vào triều yết kiến Đức Vua. Khi gặp Vua Brahmadatu, bá hộ Illisa giả liền xin cống hiến tất cả tài sản của mình. Đã từng nghe tiếng keo kiệt của Illisa, Vua Brahmadatu lấy làm thắc mắc và nghi ngờ nên do dự chưa nhận tài sản. Bá Hộ giả tâu: “Muôn tâu Bệ Hạ, nếu Ngài không nhận tài sản của hạ thần thì hạ thần xin đem bố thí tất cả rồi xin hồi hướng công đức đến Hoàng Thượng. Thể theo lời yêu cầu của Bá Hộ Illisa giả, Đức Vua hoan hỷ thọ nhận phần phước, tuy vậy trong thâm tâm vẫn còn nghi hoặc: “Lạ này, bá hộ Illisa có tiếng là bỏn xẻn, không rõ vì duyên cớ gì mà phát tâm đến thế”.
Bá hộ Illisa giả rời triều đình trở về tư thất liền cho người báo cáo cho quyên chúng biết hãy đến nhà ông để nhận của bố thí. Có một người đàn ông nhận được một con bò, một chiếc xe chất đầy của cải, trên đường về ông đánh xe xuyên qua cánh rừng, nơi bá hộ Illisa thật đang cất rượu. Lòng vui như mở hội, thấy mở mắt mà còn ngờ chiêm bao anh ta cất tiếng hát vang, ca ngợi bá hộ Illisa tốt bụng, sự bố thí vô cùng vĩ đại, chúc ông được sống lâu dài. Trong khi ấy, bá hộ Illisa thật đang hì hục cất rượu trong rừng, bỗng nghe thiên hạ tán dương mình, lấy làm ngạc nhiên liền nhìn ra ngoài đường. Bá hộ Illisa thấy ngay cỗ xe của mình đang bị một người lạ mặt đánh đi, không chậm trễ bá hộ Illisa liền chạy ra chận trước đầu xe, hét lên rằng: “Tên kia, ngươi đánh xe bò của Ta đi đâu thế.” “Thưa ông, xe bò và của cải này của ông bố thí cho tôi, chứ tôi không hề đánh cắp của ai cả.”
“Bố thí à, một trăm lần không, một ngàn lần không, Ta chẳng ngu dại cho ai một món gì dù nhỏ nhít đến đâu, vậy ngươi phải trả lại cho Ta”. “Thưa ông, ông là người có học thức, có danh giá lại ăn nói ngược xuôi và hành động vậy sao?”
Bá hộ Illisa hùng hổ: “Không lôi thôi gì cả, hãy giao trả của cải lẫn xe bò lại cho ta.” Người đánh xe vẫn không chịu kém: “Ông cho tôi ai cũng biết, tôi thì không trả lại bao giờ.” Hai người cãi vả càng lúc càng hăng cuối cùng đánh nhau túi bụi, người đánh xe khỏe mạnh hơn, xô ông bá hộ Illisa ngã lăn dài trên mặt đất rồi lạnh lùng nhảy lên xe bò đánh về nhà mất dạng. Ông bá hộ Illisa vội vã đứng dậy quên cả đau đớn, bỏ cả việc cất rượu chạy nhanh về nhà để xem việc gì đã xảy ra. Khi về đến cổng bá hộ Illisa thật bị bọn gia nhân không cho vào vì có lệnh của chủ, nhìn những người đi ra với nét mặt rạng rỡ mang từng món đồ vật của mình bá hộ Illisa như đứt từng đoạn ruột. Ông phân trần rồi la hét, nguyền rủa, hăm dọa nhưng vẫn không có kết quả chi.
Bá hộ Illisa thật chạy vào triều, yết kiến Vua Brahmadatu nghẹn ngào nức nở tâu rằng: “ Muôn tâu Hoàng Thượng, hôm nay có kẻ đại gian, đại ác đến cướp của hạ thần để bố thí cho dân chúng hết rồi.” Vô cùng ngạc nhiên, Đức Vua phán hỏi: “Mới đây, khanh đến dâng tài sản, trẫm không nhận, khanh bảo sẽ về phân phát tài sản ấy ra hồi hướng công đức đến trẫm kia mà. Bây giờ khanh lại bảo có kẻ gian ác đến cướp tài sản để phân phát thật trẫm chẳng hiểu chi cả.” Bá hộ Illisa thật quả quyết tâu rằng: “Muôn tâu Hoàng Thượng, hạ thần không hề đặt chân đến đây nói thế bao giờ cả. Kính xin Hoàng Thượng cấp thời triệu ngay người ấy kẻo oan ức và tức tối cho thần lắm.”
Vua Brahmadatu thảo chiếu chỉ và truyền quân sĩ tức tốc triệu bá hộ Illisa giả vào triều để phân xử. Khi cả hai bá hộ Illisa trình diện trước triều đình từ Vua Brahmadatu đến bá quan văn võ thảy đều ngạc nhiên vì hai người giống nhau như hai giọt nước, chẳng có cách gì để phân biệt ai là thật ai là giả. Bá hộ Illisa thật liền lấy những người nhà làm bằng chứng, nhưng nghiệt thay những người nhà lại quả quyết bá hộ Illisa giả là thật, bá hộ Illisa giả mới là chủ nhân đích thực của tài sản ấy.
Không dằn được cơn thịnh nộ, bá hộ Illisa thật thét lên rằng: “Tôi có cục u trên đầu, chỉ có người hớt tóc mới biết được, bây giờ xin gọi người hớt tóc vào thì mọi người sẽ tỏ tường.” Thuở ấy, Đức Bổn Sư Thích Ca chúng ta đang hành Pháp Ba La Mật, đầu thai làm người hớt tóc tại thành Ba La Nại. Đức Vua liền phái quân sĩ gọi người hớt tóc vào chầu, khi quan sát đầu hai người cẩn thận, tâu lên rằng: “ Tâu Hoàng Thượng, cả hai ông này mắt lé, chân cà thọt, tay cong queo, đầu u giống y hệt như nhau do đó kẻ hèn này không thể phân biệt được ai giả ai thật.”
Bá hộ Illisa thật nghe lời người thợ hớt tóc xong quá uất ức ngã lăn ra bất tỉnh, trong lúc đó bá hộ Illisa giả liền hườu hình thành Thiên Chủ Đế Thích bay lên không trung, lúc ấy bá hộ Illisa cũng vừa hồi tỉnh, ngơ ngác nhìn mọi người. Thiên Chủ Đế Thích liền tuyên bố rằng: “ Ta là cha của Illisa, hồi kiếp trước khi còn tại thế ta đã tạo nhiều phước xả thí, thực hành hạnh bố thí không thoái chuyển. Nhờ công đức ấy đến khi lâm chung hóa sinh làm Thiên Chủ Đế Thích ngự trị cả Cõi Đao Lợi Thiên. Hôm nay, vì nhận thấy con ta là bá hộ Illisa là người keo kiệt, bỏn xẻn, ích kỷ và nhiều tật xấu khác vì thế ta dùng phương tiện để giáo hóa, cho bá hộIllisa thức tỉnh hầu chấm dứt điều xấu gắng làm những việc lành.”
Nghe những lời giáo hóa của đấng cha lành, bá hộ Illisa bừng tỉnh cơn mê, như cây ngả được dựng đứng dậy, như đêm hôm tăm tối gặp ánh sánh trăng thanh chiếu rọi. Bồ đề tâm phát khởi, lòng bi mẫn tràn ngập cả tâm hồn. Gạt nước mắt, quỳ dưới chân cha, bá hộ Illisa thệ nguyện từ đây sẽ hết lòng hộ trì Tam Bảo, cúng dường đến Chư Tăng, bố thí đến kẻ nghèo khó, sẽ mãi mãi tiến bước tìm đường mà cha quy định.
Thiên Chủ Đế Thích vô cùng hoan hỷ, cáo biệt mọi người trở về Cõi Đao Lợi Thiên.
Thật: Bậc làm Cha Mẹ lúc nào cũng mong sự lợi ích cho con.

