Một buổi bình minh, ánh nắng vàng trải trên những thảm cỏ xanh non, bao trùm những vườn cây tươi tốt, muôn chim líu lo trên cành, mọi người sửa soạn ra đồng làm việc. Đức Từ Tôn mặc y nghiêm trang, ôm bát khoan thai đi vào xóm để khất thực, lúc Ngài đi ngang qua nhà của ông Bà la Môn giàu có và danh tiếng nhất trong xứ tên Bhāravadja. Ngài bèn dừng chân lại trong lúc lão Bà la Môn mang lễ vật ra sân để cúng thần nông. Trước dung mạo trang nghiêm và đầy vẻ từ bi của Đức Phật mọi người đều tỏ vẻ kính trọng Ngài, người thì chắp tay cúi đầu, kẻ thì nghiêng mình, người lại đảnh lễ sát đất.
Trước khung cảnh uy nghi ấy đã không phát tín tâm, Bhāravadja còn phát sinh lòng sân hận, lão hét lên: “Ớ này Lão Sa Môn kia, tại sao còn khỏe mạnh tay chân đầy đủ lại đi xin ăn, sao Lão không chịu làm lụng như bao nhiêu người khác. Ta phải chịu cực khổ dầm sương dãi nắng cày cấy, gieo mạ hôm nay mới có cơm ăn. Nếu Lão chịu khó làm lụng như Ta thì Lão cũng có cơm ăn vậy.”
Đức Phật bèn từ tốn trả lời rằng: “Ta đây cũng cày cấy và gieo mạ, Ta cũng có lúa gạo ăn như ngươi vậy”. Bhāravadja cướp lời: “Lão dám mạo nhận là một người nông dân sao ?” Đức Thế Tôn yên lặng không trả lời. Vị Bà la Môn cất tiếng cười ngạo nghễ hỏi tiếp: “Vậy chớ trâu, bò, cày, bừa, và lúa giống của Lão ở đâu ?”
Đức Phật bình thản giảng giải: “Hột giống của Ta gieo là đức tin, những việc lành là mưa thuận gió hòa thấm nhuần cho lúa càng ngày càng tươi tốt. Ý chí dõng mãnh và nhẫn nại là cái cày. Sự tinh tấn là con bò, trí tuệ là sợi giây dàn, còn Ta cầm cán cây giới luật. Ta cày cấy đặng trừ tuyệt cỏ xấu đang đâm chồi nẩy lộc trong tâm của chúng sinh. Lúa Ta gặt là nơi an vui tuyệt đối bất sinh, bất diệt Đại Níp Bàn, nơi dứt tất cả các sự thống khổ”.
Vốn là một người thông minh và đã tạo nhiều Thiện duyên từ nhiều kiếp trước, Bhāravadja nghe những lời giảng giải của Đức Thế Tôn xong được thấm nhuần như tấm vải trắng sạch nhộm ăn màu như người bị ngả được đỡ đứng dậy, như ngọc quý bị giấu kỹ bỗng nhiên được phát hiện trí tuệ nên Bhāravadja cung kính bạch Đức Phật rằng:
“Tiếng đồn thật không sai, Đức Từ Tôn quả là ngọn đuốc sáng để đưa chúng sinh từ chỗ tối tăm đến chỗ sáng suốt”. Nói xong Bhāravadja vội vàng lấy dĩa bằng vàng đựng cơm đề hồ (cơm nấu bằng sữa) đến thành kính sớt vào bát Đức Phật và nói rằng: “Kính bạch Đức Thế Tôn, xin Ngài hoan hỷ nhận lễ vật mọn này để con được gieo duyên lành cho kiếp vị lai.”
(Trích từ Tích Truyện Phật Giáo và Kinh Bổn Sinh do Tỳ Khưu Thiện Trí (Supañño), Tỳ Khưu Thiện Quang (Kusālaraṅsī), Tỳ Khưu Kim Quang (Suvaṇṇajoti) soạn tác)

